THƠ VŨ THẢO



Gửi người lính ở
Trường Sa

                     Vũ Thảo
Tặng nữ sĩ Quỳnh Vân


Tôi chưa được tới Trường Sa
nghe bạn kể
mắt tôi ứa lệ
tim tôi ứa máu...
giọng bạn như nấc nghẹn
đến Trường Sa giữa mùa bão nổi
những người lính còn trẻ lắm
da đen cháy, vóc hình bé nhỏ
biển cả thì mênh mông
họ-những người lính trẻ
như cánh chim câu giữa biển hiền
những hòn đảo bồng bềnh trên sóng
những quả bàng vuông xanh ngắt
nhớ Tết quê nhà mẹ nấu bánh chưng
những nhà giàn*  chênh vênh ngọn sóng
những người lính tuổi hai mươi căng nhựa sống
neo chắc bốn bề sóng vỗ
những ai đến thăm chỉ có thể...nói qua máy bộ đàm
một giọng nói
hai giọng nói
vang lên át tiếng sóng gầm
hãy cho anh nụ hôn
hãy tặng anh hoa hồng
hãy hát cho anh nghe một đoạn tình ca
hãy đọc cho anh nghe một bài thơ...
không chỉ mình Vân mà cả đoàn công tác
nức nở, ứa lệ
chỉ mình Vân cầm máy bộ đàm
xin lỗi nhé, chị không còn trẻ nữa
nhưng xin gửi những chàng lính trẻ

triệu triệu nụ hôn
triệu triệu bông hồng
triệu triệu bản tình ca
triệu triệu lời yêu thương
của triệu triệu con tim đất Việt
dâng tặng các Anh-những người lính Trường Sa
hãy chân cứng đá mềm
giữ trọn lời thề cùng Tổ quốc
những người lính Trường Sa
muôn năm
những người lính Trường Sa
bất tử
những người lính Trường Sa
là Tượng đài bất tử Việt Nam...

HN, đầu xuân 2011

* Nhà giàn được thiết kế như những chòi canh trên biển, những người lính Trường Sa thay nhau trực chiến trên những chiếc chòi này...
         Cổ Loa
                       Vũ Thảo

Cứ ngỡ đã quen mà thành quá lạ
Cổ Loa thành vương vấn chuyện tình xưa

Sợi bún mềm trong trắng đến ngẩn ngơ
Rau cần xanh thu cả mùa xuân biếc
trọn bên nhau quấn quýt một lời thề
thoắt đã lỗi lầm giông gió phía Cổ Loa
món bún cần tiến vua giờ vẫn ngọt*
thành An Dương Vương vẫn vững chãi trước muôn đời
câu chuyện xưa anh kể bồi hồi
Cây mít cổ như bần thần khoe mùa quả
nắng xuân vàng làm ửng những mùa xa
Anh đưa em đi mùa xuân vừa hửng
thành đất còn đây hờ hững cỏ hoa
giếng Ngọc Tỉnh ngoài soi Ngọc Tỉnh trong
câu chuyện cũ vẫn còn vương tán lá
ngát một miền thơ dại chuyện Mỵ Châu
tay cầm tay ta nói về thuở ấy
thủy chung nào để Trọng Thủy lỡ xa
để Mỵ Châu thành câu hát bay qua
trời Loa Thành vẫn như nguyên ngày ấy
những vòng thành ôm xoắn chuyện ngàn năm
mùa xuân về bao đôi lứa yêu nhau
vẫn về đây xin thêm lời son sắt
nuôi mộng bình yên gửi gắm những bến bờ....

cứ ngỡ quá quen mà thành quá lạ
Cổ Loa thành vương vấn chuyện tình xưa...
* Món bún xào tiến vua nổi tiếng của xứ Cổ Loa, chỉ có thứ bún của làng Mạch Trầm xào với rau cần của vùng Cổ Loa mới ngon..
Đầu xuân 2014


 

Số lượt đọc: 2783 - Cập nhật lần cuối: 04:00 | 19/05/2014
Về trang trước Bản in Gửi mail Trang chủ