VŨ THẢO NGỌC VÀ TẬP THƠ “ BÓI MƯA”



Lời Biên tập: Nhà văn Vũ Thảo Ngọc hiện đang công tác tại Văn phòng Tập đoàn công nghiệp than – khoáng sản Việt Nam phụ trách lĩnh vực văn hóa – văn nghệ. Xuất thân từ một thợ mỏ “ mắc nghiệp văn chương” rồi đi học đại học và trở thành nhà báo và nhà văn. Kể từ khi quen biết Vũ Thảo Ngọc đến nay, tôi biết chị đã cho xuất bản được trên 10 đầu sách, cuốn nào in cũng đẹp và nhẹ nhàng như cái tên của tác giả. Có một điều đáng nhớ là cứ mỗi khi ra được tập sách nào chị đều ghi lưu bút vào trang đầu để gửi tặng cho tôi và gia đình. Khi trang Thông tin điện tử của Tổng công ty công nghiệp mỏ Việt Bắc ra đời, Thảo Ngọc là một trong những bạn đọc đầu tiên hoan nghênh và ủng hộ nhiệt tình, chị đã liên tục gửi bài và cộng tác, đóng góp ý kiến xây dựng mà đặc biệt là chuyên mục “ Thư viện” với các trang Truyện ngắn, Truyện dài, Bút ký, Thơ … Mới đây chúng tôi đã nhận được tập thơ mang tên “Bói mưa”. Cuốn sách có 100 trang với 50 bài thơ viết về các chủ đề như: Tình yêu, về đất nước, con người, về nghề mỏ và cuộc sống của những người làm trong ngành than – khoáng sản Việt Nam. Xin trân trọng cảm ơn tác giả và xin giới thiệu một chùm thơ trích trong tập để bạn đọc cùng thường thức.
                                                                                                                                           BTV- Ngọc Minh


        BÓI MƯA
         Vũ Thảo Ngọc
    

Hạt mưa nào của đôi ta
Khi vui mình đã bói xa, bói gần
Hạt thương rơi kẽ huyền cầm
Hạt nhớ nép lại lặng thầm mong manh
Cả trời bong bóng long lanh
Trò chơi đuổi bắt vòng quanh rõ tròn
Chợt nhen một chút se lòng
Những đôi bong bóng đổi dòng xô nghiêng
Em ngồi bói hạt mưa tiên
Bói thương vào nhớ, bói đêm vào ngày
Bói anh với những cao dầy
Như mưa bong bóng hóa này phiêu tư
Bói mưa là bói mưa thôi
Cầu mong bong bóng có đôi đừng thừa
Em ngồi bói hạt mưa thưa
Nghe cơn bão nổi như vừa sang sông.
                                      
                 Đêm 30.5.2005


BÂNG QUƠ NHỚ MỎ

      Vũ Thảo Ngọc
                                         
Ở nơi đây chỉ có mầu than đen
Ở nơi đây chỉ có lò sâu thăm thẳm
Nỗi nhớ chơi vơi theo cánh sóng Hạ Long
Ở nơi đây
Những chàng trai ăn to, nói lớn
Át tiếng than reo, át tiếng búa quai
Ở nơi đây, lòng ta luôn được rọi sáng
Từ những ánh đèn lò đêm đêm
Ở nơi đây ta gặp em
Ánh mắt đen giấu sau vuông khăn kín
Được ngắm em trong hoàng hôn màu da em
như sữa trắng
rồi một ngày bất chợt em xa
mang theo biết bao lời chưa nói
gửi lại moong than
gửi lại đường lò
Hoa dâu da tím trời Cẩm Phả
như chưa bao giờ tím thế
Và một ngày ta chợt gặp em
trong muôn vàn ngôi sao giữa đêm hội
Em – người thiếu phụ đã mang theo năm tháng
trên khóe mắt đã hằn vết nhăn
trên khóe môi đã phớt màu son
Chợt thốt lên như muôn lần quen thuộc
Có hay về thăm mỏ không em ?

 

LỘC VỪNG TRÁI VỤ

Bất chợt ngày về mỏ
Gặp lộc vừng trái vụ
Từng chuỗi sa men ngọc
Chạm lỗi thu khẽ khàng
Hỏi người sao lạ thế
chầm chậm đáp, vô tình
Hoa không hẹn vẫn nở
người không hẹn vẫn về
Tình yêu không lời thề
Tình yêu như than đá
Thật thà từng nhịp khoan
Lòng đất âm ba trăm
dòng than hăm hở cháy
ngược chiều qua phố mỏ
Bâng khuâng hoa trái vụ
âm sắc vùng than biển
Có lẽ giấu nơi này
Hoa chầm chậm tỏa hương
Dâng người muôn nhịp điệu
hát vang bài ca mỏ
âm ba trăm vào ca
Trăng treo trên đỉnh đầu
những vầng sáng đường lò
bắt đầu từ hoa đấy
Ôi, lộc vừng trái vụ
nói thay biết bao lời …

                     Mỏ Hà Lầm, đầu thu 2010
                               Vũ Thảo Ngọc

 

Số lượt đọc: 3089 - Cập nhật lần cuối: 04:16 | 17/12/2013
Về trang trước Bản in Gửi mail Trang chủ