HOA SẤU THÁNG TƯ

   Quang Nguyễn

Tháng tư hoa sấu rụng như rắc vàng...
Mặt đường con ngõ nhỏ !
Nhà em ở đó, mỗi chiều anh qua,
Cơn gió lạnh cuối mùa làm cho bà suýt xoa.
Bà bảo hai đứa “ rét tháng Ba đấy mà” ?

Anh chẳng còn nhớ đã qua bao mùa hoa sấu nữa?
Chia tay em anh đi làm thợ mỏ,
Đi hết công trường lại lội xuống moong than.
Gió núi và mưa ngàn chẳng ngăn được bước chân tuổi trẻ,
Khi ở trường em và bạn bè vẫn cho anh là người mạnh mẽ !

Nhưng sau mỗi ca về để  tuổi trẻ lại phía sau,
Sao ngày ấy chúng ta yêu nhau mà lại không biết nói !
Thích gặp nhau mà chỉ đợi và mong !
Biết em yêu anh mà sao vẫn vội lấy chồng?
Để đến hôm nay cánh phượng hồng chia đôi làm hai nửa,

Biết làm sao nữa khi con thuyền đời cứ chông chênh nổi trôi?
Đưa mỗi người đến cả bến và bãi bồi !
Cuộc sống mưu sinh em bảo rằng chỉ có tôi mới hiểu,
Hai mảnh cuộc đời mơ mãi chả thành đôi!
Thì em ơi, hãy cứ để tình xưa đẹp mãi thế đi thôi,

Dù chiêm nghiệm, nghĩ suy hay trong tâm tưởng bồi hồi !
Vẫn chẳng có cái gì làm cho thay đổi được,
Như dòng sông chảy mãi về xuôi mang theo niềm mơ ước
Cho hai đứa mình đi ngược lại thời gian
Lại đến bên nhau với tình cảm nồng nàn
Trở về ngõ xưa để cùng nhau ngắm bông hoa sấu rụng ? 

                                       Chiều tháng Tư năm Quý Tỵ - 2013

 

Số lượt đọc: 3446 - Cập nhật lần cuối: 02:49 | 11/06/2013
Về trang trước Bản in Gửi mail Trang chủ