Tạm biệt mùa hè

Mùa thu sang, trời trở lạnh se se,
Lại thấy nhớ mùa hè với tiếng ve rộn rã.
Nhớ về em trong buổi tan trường,
Nhớ tất cả bạn bè thân thương.
Tạm biệt nhé ta lên đường công tác,
Anh nhớ em một nỗi buồn man mác.
Rất mộc mạc, vô cớ, vu vơ,
Thời gian trôi được tính bằng năm, tháng, ngày giờ.
Để lại phía sau bao lời hò hẹn,
Mùa hè nóng như nung mà em còn bẽn lẽn.
Ngồi sát bên nhau mặc không khí oi nồng,
Em nói với anh “ chẳng thích lấy chồng”.
Nhưng lại thích một người trai hơi gàn gàn, dở dở,
Lúc thì anh, em rồi lại cậu, mình, tớ tớ.
Nhớ nhớ, quên quên nhưng yêu rất thật lòng,
Mùa hè qua với nhiều nỗi nhớ mong.
Nắng lắm mưa nhiều làm cong nghiêng chiếc lá,
Hai đứa hai nơi, mỗi người một ngả.
Chẳng phải là Ngâu mà không được một nhà,
Muốn được làm mây để thỏa sức bay xa.
Thích làm gió cho mọi nhà được mát,
Thích làm mưa ào ạt cho hết khát cuộc tình.
Buổi chiều thu với tia nắng nhẹ tinh,
Gợi nhớ lại một cuộc tình dang dở.
Hai đứa hai nơi, kẻ ở người đi,
Tiếng sấm ì ầm làm cuộc chia ly!
Chào tạm biệt một kỳ thi nóng bỏng,
Thu đã sang lại  nhớ da diết mùa hè./.


            Hà Nội – Chiều thu năm Nhâm Thìn - 2012
                            Nguyễn Quang Tình

Số lượt đọc: 3843 - Cập nhật lần cuối: 01:13 | 16/10/2012
Về trang trước Bản in Gửi mail Trang chủ