GIỚI THIỆU BÀI THƠ ĐƯỜNG “ PHONG KIỀU DẠ BẠC”
Nhiều bạn đọc yêu thơ, trong đó có một số bạn rất thích đọc thơ Đường, có mấy bạn ở Thái Nguyên và Lạng Sơn chát trên mạng với tôi hỏi “ Sao lâu lâu anh không giới thiệu thêm bài thơ Đường nào hay?” Tôi giật mình và quả là đãng trí vì thời gian và công việc cứ lấn bấn nên sao nhãng mục này. Hôm nay dù bận nhưng không để phụ lòng bạn đọc, tôi xin giới thiệu một bài thơ Đường rất nổi tiếng của nhà thơ Trung Hoa -Trương Kế thời nhà Đường. Bài thơ có tựa đề “ Phong Kiều dạ bạc”. Xin mời các bạn cùng xem!
 
 
            PHONG KIỀU DẠ BẠC
                                           
                                            Trương Kế
 
Nguyệt lạc ô đề sương mãn thiên,
Giang phong ngư hỏa đối sầu miên.
Cô- tô thành ngoại Hàn- sơn- tự,
Dạ bán chung thanh đáo khách thuyền.
 
Dịch nghĩa :   ĐÊM ĐỖ THUYỀN Ở PHONG KIỀU
 
Trăng xế, quạ kêu, sương đầy trời
( Khách ) nằm ngủ trước cảnh buồn của đèn chài và lùm phong bên sông.
Tiếng chuông chùa Hàn – sơn, ngoài thành Cô- tô,
Nửa đêm văng vẳng vọng đến thuyền khách.
 
Dịch thơ :
Trăng tà chiếc quạ kêu sương,
Lửa chài, cây bến, sầu vương giấc hồ.
Thuyền ai đậu bến Cô- tô,
Nửa đêm nghe tiếng chuông chùa Hàn- sơn
 
                                  Bản dịch của Khương Hữu Dụng
 
 
                Nguyễn Quang Tình biên tập và giới thiệu
 
Số lượt đọc: 4869 - Cập nhật lần cuối: 07:56 | 03/02/2012
Về trang trước Bản in Gửi mail Trang chủ