THƠ QUÊ

                          
    Ông Chu Tuấn Sửu là một cán bộ nghỉ hưu ở Xứ Đoài rất chăm đọc sách, nhân đọc bài giới thiệu thơ Đường trong đó có bài “ Hoàng Hạc lâu” của Thôi Hiệu đăng trên congnghiepmovietbac.com.vn. Ông đến gặp tôi và nói : “ Các anh, chị là công nhân ngành than nghe nói làm việc vất vả lắm, vậy mà tất cả các lĩnh vực văn hóa, văn nghệ cái gì cũng rành và hiểu biết sâu sắc lắm. Tôi theo dõi thấy nhiều người làm trong ngành than hay viết văn, làm thơ, họ lại còn biết cả việc thưởng thức, bình và giới thiệu nhiều bài thơ hay nữa! Tôi cũng là một người yêu thơ Đường và cũng viết được một vài tập, thỉnh thoảng mang ra đọc cho vui tuổi già, tôi gửi tặng Anh một tập với dăm bài thơ quê, nếu thấy đọc tàm tạm được thì giới thiệu cho mọi người nhé!”.
    Thấy có người yêu quý ngành than lại làm thơ lục bát nên tôi tranh thủ đọc hết tập thơ “Sóng bạc đầu” của ông Sửu. Đọc thơ của ông làm cho tôi nhớ lại tuổi thơ của mình và của nhiều người đang là cán bộ công nhân trong ngành, những người công nhân mỏ hầu hết đều xuất  thân từ những vùng quê như Thanh Hóa, Hải Dương, Hưng yên, Thái Bình, Nam Định, Hà Nam, Hà Tây( cũ), Thái Nguyên, Tuyên Quang đi làm than. Ai cũng có nhiều kỷ niệm gắn bó với quê hương như cây đa, giếng nước, sân đình cùng với các công việc như cày cấy, nhổ mạ,  tát nước, gặt hái, phơi thóc, phơi rơm. Sau những ngày làm lụng vất vả, tối đến lại ra sân đình nghe hát các tích chèo cổ. Tuổi thơ gian khó và êm đềm trôi qua, hiện nay nhịp sống công nghiệp luôn gấp gáp đã và đang lấn dần các kỷ niệm xưa, vì vậy nhân đây tôi xin giới thiệu lại hai trong số các bài thơ của ông Chu Tuấn Sửu để các bạn đọc cùng thưởng thức chút thơ quê.       
 
 Bài : Phơi thóc
Đêm nằm bà đã phân công
Sáng mai phơi thóc nên ông ở nhà
Nắng to thì đổ thóc ra
Thỉnh thoảng ông nhớ đảo qua cho đều
Luôn tay từ sáng tới chiều
Cố làm thật  tốt những điều bà khuyên
Mong sao trong ấm, ngoài êm
Tôi luôn như chiếc lạt mềm buộc đôi
Suốt ngày áo đẫm mồ hôi
Tối đến bà nở nụ cười là xong
Người ta tặng vợ hoa hồng
Tôi nay tặng vợ tấm lòng thủy chung
Thóc khô bà quạt, tôi bưng
Thương chồng bà hỏi “ đấm lưng không mình?”

                           Bài:   Thị Mầu

Về nhân vật Thị Mầu,  tác giả tâm sự “ Bao đời nay, sự tích trong vở chèo Quan Âm- Thị Kính, ai cũng nói đến nỗi oan khiên đau khổ vô cùng của Thị Kính mà chẳng ai hiểu cho tình yêu và nỗi khổ của Thị Mầu. Công bằng mà nói thì Thị Mầu là một người con gái đẹp tuy có chút lẳng lơ, chỉ vì sự ràng buộc của lễ giáo phong kiến mà không lấy được người mình yêu, để rồi rút cuộc phải bỏ con cho người khác nuôi, từ bỏ mối tình đầu đẹp đẽ rồi mang trong mình một nỗi oan bị người đời mỉa mai chê trách chả biết đến bao giờ mới tự mình nói lên được nỗi đau khổ giằng xé tâm can. Cuộc đời và tấn bi kịch của Thị Mầu bị trôi đi theo năm tháng và thời gian không thể phôi pha, chả bao giờ được thông cảm tha thứ và giải oan. Hãy nghe tác giả thay nhân vật tâm sự:

 Em yêu cũng giống người ta
Mà sao đời bảo em là lẳng lơ
Sông nào chẳng có hai bờ
Tuổi yêu ai thấy của chua chẳng thèm
Họ giàu chồng chả, vợ nem
Em nghèo nhặt táo bên  thềm làm chua
Chuyện ngày nay, chuyện đời xưa
Em luôn là tấm gương mờ nhân gian
Tình em như sợi dây đàn
Hội chèo so khúc  tình tang ỡm ờ
Lên chùa chửa được ăn mơ
Mà đời chua ngọt bây giờ chưa tan
Vì em Tiểu Kính bị oan
Để mình mang tiếng không ngoan vì tình.



Nguyễn Quang Tình biên tập và giới thiệu

 

Số lượt đọc: 4682 - Cập nhật lần cuối: 03:41 | 13/12/2011
Về trang trước Bản in Gửi mail Trang chủ