MƯA

 MƯA

Nguyễn Quang Tình

Hà Nội chiều nay lại có những cơn mưa

Mây nước giăng giăng ngập tràn thành phố

Đi trên đường lại nhớ về quá khứ

Tuổi học trò đi bộ, đuổi nhau chẳng sợ mưa

Nhớ đến nao lòng những kỷ niệm xưa

Hai đứa yêu nhau mà vụng về không dám nói

Thời gian cứ trôi đi không bao giờ chờ đợi

Để lại phía sau mầu mực tím với  tà áo trắng, xanh

Em ơi ! đáng lẽ ngày ấy em đã là của anh

Nhưng số phận trớ trêu làm con đường rẽ thành hai ngả

Nửa phía anh nhiều chông gai, vất vả

Mừng cho em được già nửa bình yên

Chẳng khi nào anh quên gọi tên em

Khi kỷ niệm xưa lại ùa về trong ngõ nhỏ

Nhìn thấy nhau bây giờ mặt in đầy sương gió

Nhưng vẫn không quên được ngày hai đứa thầm yêu

Nói với nhau nhiều nhưng toàn câu ngớ ngẩn

Tuổi mới lớn mà như người lẫn cẫn

Giờ gặp lại nhau lại tiếc nuối dấu yêu xưa

Đời đã trải nắng mưa và đôi chân đã bước

Tình yêu rất thực nhớ lại chiều mưa

Trải qua tháng, năm mưa vẫn cứ như xưa

Mưa hè ào ạt , mưa thu thánh thót, mưa xuân giăng giăng

Xua đi bao nỗi nhọc nhằn của tình yêu còn đọng lại

Em yêu ơi, anh vẫn còn nhớ mãi

Một lần yêu mà em mong hoài, đợi mãi cơn mưa

Xóa đi thời gian để tình yêu bị mưa làm tan biến

Gặp lại em đây anh muốn có một điều hiển hiện

Mong có một cơn mưa trái mùa dâng hiến

Đưa cả hai ta về lại tuổi yêu xưa

Dẫu thời gian có phủ lớp bụi mờ

Tình yêu và cơn mưa không bao giờ quên được

Chào thân ái người bạn tình thuở trước

Hãy nhớ về mưa và cả thời hai đứa đã yêu nhau.

                                                        

        Viết tại Hà Nội một chiều mưa, tặng L.N.Y

Số lượt đọc: 5037 - Cập nhật lần cuối: 06:58 | 24/02/2011
Về trang trước Bản in Gửi mail Trang chủ