Nơi xuất xứ một bài thơ về Thi đua

 Nguyễn Quang Tình

Công việc thi đua từ trước đến nay chỉ thấy được gọi là ngành thi đua, Bác Hồ kính yêu viết trong lời kêu gọi thi đua ái quốc năm 1946“ Ngành ngành thi đua, người người thi đua” còn nghề thi đua thì không thấy có bao giờ. Người làm công việc thi đua thì cũng không phải là ít, nhưng không có trong danh mục lương, danh mục nghề nghiệp thì chả thấy ai nói anh hay chị ấy làm nghề thi đua bao giờ.
Đi gần hết cuộc đời và gắn bó quá lâu với công việc thi đua, tôi nghiệm ra rằng là việc này thật vô cùng vất vả, chỉ có ai thật tâm huyết và yêu công việc thì mới có thể gắn bó với việc này, đặc biệt là không ai có thể làm giầu hoặc được đề bạt bổ nhiệm từ công việc thi đua. Trong quá trình công tác tôi đã tiếp xúc và quen biết rất nhiều người làm thi đua, trong đó có anh Đặng Văn Biển. Anh Biển làm tuyên truyền và cán bộ thi đua ở than mỏ than Vàng Danh ( Quảng Ninh), sau khi thành lập Tổng Công ty than Việt Nam anh chuyển về làm chuyên viên rồi làm phó ban. Năm 2006 anh nghỉ hưu với gần 40 năm công tác và trên 30 năm làm công tác thi đua,  tháng 10 năm 2006 tôi chủ trì cuộc họp giao ban Cụm thi đua khu vực IV- TKV tại khu vực Hồ Đại Lải- Vĩnh Phúc, trong nội dung có việc chia tay anh Biển. Khi được mời phát biểu cảm tưởng anh Biển có tâm sự bằng một bài thơ viết tay đọc tại chỗ, bài thơ này hiện nay do tôi giữ bản quyền bằng bút tích thật của anh, tôi cũng đã đọc trong các cuộc họp chuyên đề về công tác thi đua và cũng gửi cho cả các bạn làm thi đua ở các tỉnh và thành phố trong nước. Vừa qua cũng có một số cơ quan và tổ chức thơ có đăng lại bài thơ này nhưng nội dung và câu chữ có sai sót không đúng với các câu chữ trong bài thơ. Bạn đọc yêu thơ trong ngành và các cán bộ làm thi đua có gửi thư cho tôi yêu cầu giới thiệu đúng bản gốc, vì vậy tôi xin giới thiệu để bạn đọc cùng tham khảo.

                                
                     TÂM SỰ “ NGHIỆP THI ĐUA”
                                                                         
                                                                    Đặng Văn Biển

Không có trường lớp nào dậy hai chữ thi đua
dù bậc tiểu, bậc trung hay cao hơn như đại học
chỉ có đường đời đầy gian nan đón đưa, mời mọc
Xin nhận làm kẻ trải thảm hồng cho người khác đặt chân lên

Sau những nấc vinh quang còn ai nhớ, ai quên
Ta làm đẹp cho đời mà cũng có khi đời phụ
Để có một phút thăng hoa giữa bạch nhật thanh thiên phải đánh đổi bằng bao đêm dài mất ngủ
Người rạng rỡ trên lễ đài, còn ta sau màn cuối đứng thót tim

Tưởng có thể nghe được tiếng thở phào nhẹ nhõm tự nơi em
Giữa bề bộn thanh âm tấu lên sau mỗi lần tuyên dương khen thưởng
Một tràng pháo tay, một bản nhạc vui đan xen cộng hưởng
Trong khúc khải hoàn còn níu gọi cả niềm riêng

Không có nghề thi đua thì em hỡi cứ tin
Ta mang nghiệp thi đua bởi trót yêu từng cái mầm cái nụ
Bởi biết ngày mai cây sẽ vươn cao cho trái ngọt trĩu cành mỗi vụ
Trong mỗi trang hồ sơ khen thưởng ngày đều e ấp những chồi xanh

Ranh giới giữa thi đua và thua đi xem ra quá mong manh
Hôm nay là ta, rất có thể ngày mai ta sẽ thành người khác
Thi đua có nghĩa là tiến lên, còn thua đi là tự sát
Ta tự nhủ lòng mình phải gắng sống đến ngày mai

Ngày mai, ngày mai, ngày mai
Thời gian cứ thản nhiên tuần hoàn theo quy luật khắt khe của trời đất
Dẫu chưa được hôn lên tấm huân chương dù chỉ một lần duy nhất
Vẫn thanh thản, tự hào thẳng bước đến tương lai

Hỡi các nhà thi đua, anh chị là ai ?
Là sự hiện diện của cái ta chung lớn lao hay cái ta riêng nhỏ bé
Chuyện riêng chung, chuyện được thua muôn đời vẫn thế
Khúc vui buồn xin bộc bạch trước thu nay./.
 
 

Số lượt đọc: 4242 - Cập nhật lần cuối: 06:42 | 03/05/2013
Về trang trước Bản in Gửi mail Trang chủ